Thứ năm, 14/05/2015, 10:06:10

Chi tiết tin tức

Văn hóa - Nghệ thuật

Mong ngày trở về…

Ngày đăng: 14:50 | 25/07 Lượt xem: 877

Kí ức đau thương của thời đạn lửa, những thế hệ đã từng nếm mật nằm gai đã không còn nhiều những nước mắt bởi đã cạn khô theo dòng thời gian mà hóa xa xôi cho màu dĩ vãng nhạt nhòa. Bao người đã trở về, đã được đón vào lòng đất mẹ quê hương mà khói hương nỗi nhớ. Còn bao nhiêu cô Cúc nằm lại sâu trong lòng đất mẹ chờ ngày về…

Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc

Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần

Chỉ sợ em đau nên lát cuốc chùng

Cúc ơi! Em ở đâu

Đất nâu lạnh lắm

Da em thì xanh

Áo em thì mỏng

Cúc ơi! Em ở đâu

(Cúc ơi!  - Yến Thanh)

Những ngày này khi khắp các ngả đường đồng đội nhớ về nhau. Những nghĩa trang lại ngút ngơi hương khói. Những đoàn người đi viếng, đó là những đồng đội cùng sát chiến kề vai, là những người thân đi thăm mộ các anh, các chị, đó còn là những bạn trẻ hôm nay cũng đôi mươi mười tám như cái thời các anh ngã xuống đi viếng nén nhang lòng tri tỏ người xưa. Có những người chưa từng biết chiến tranh nhưng vẫn biết lắm những đau thương còn sót lại, một thương binh mất một cánh tay, tay còn lại chỉ còn vài ngón vẫn run run thắp nén nhang thơm cho những ngôi mộ an lòng…

Đau thương đấy, mất mát đấy, nhưng cũng an yên khi nấm mồ kia có lạnh vẫn là niềm ủi an cho những người còn ở lại được thắp nén tâm nhang, được dâng cành hoa trắng, đốt ngọn nến tỏa cho lòng biết ơn. Nhưng nào ai cũng tìm về được những suối nguồn như thế để mà lúc quặn lòng nhớ con, thương chồng có thể tìm ra nấm mộ kia mà xót rơi giọt nước mắt.

Có những người vợ đã rong ruổi khắp trời nam đất bắc, đi mòn vẹt cả đôi chân, đến tóc râm da mồi vẫn chưa tìm được nơi nằm lại của người đã đầu ấp tay gối. Những bà mẹ chẳng còn đủ sức để lay lắt tìm con, cứ mạn chiều tà ngồi bên đóm lửa mà ngóng xa xăm “con ơi sao còn chưa về dù là nắm đất tro lành lạnh…”. Về đi anh, mẹ chờ mắt mờ cả, chân bước chẳng vững nữa rồi mà nỗi nhớ con có nào nguôi được như vết đạn găm trên thân cây đã lành miệng tháng năm dài.

Những đồng đội tìm được các anh giữa bạt ngàn rừng núi, mẹ khóc mừng mừng tủi tủi đón anh. Lúc ra đi thân trai dặm vỡ, lúc trở về mẹ chẳng thể ôm con. Còn nhiều lắm những mẹ chờ mong, chờ đón con về với quê nhà, đặng sớm hôm hương khói để một mai mẹ khuất bóng cũng yên lòng thõa nỗi nhớ nguôi ngoai…

Còn dưới lòng đất sâu kia nơi những chiến trường để lại bao người còn chưa về nữa? Những di ảnh, ban thờ, ngôi mộ gió. Nỗi quặn lòng, khóc nhớ, thương tha… Tất cả luôn mong ngày trở về của những liệt sĩ đã xa quê hương mấy mươi năm ròng, rồi nơi rừng sâu núi thẳm có được khói hương tâm kính nào không?

Tác giả: Đỗ Duy Hoàng


[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn:

ĐĂNG NHẬP

Tài khoản  
 
Tên Video
No records to display.








Bản quyền Ủy ban nhân dân huyện Nông Sơn
Giấy phép số: 07/GP-TTĐT cấp ngày 29/9/2017
Địa chỉ: Thôn Trung Hạ, xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, Tỉnh Quảng Nam.
Điện thoại: 0235 3650 888 - Fax: 02353 650 557
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)