Thứ năm, 14/05/2015, 10:06:10

Chi tiết tin tức

Văn hóa - Nghệ thuật

Neo đậu bến quê

Ngày đăng: 9:32 | 03/10 Lượt xem: 359

Trời về chiều. Ghe nhổ sào, rời bến chợ Trung Phước. Tiếng máy nổ bạch bạch ngược dòng Thu Bồn đi về phía núi. Ngồi trong khoang, ánh mắt xa xăm qua ô cửa gỗ, những kỷ niệm tuổi thơ ùa về với từng bến bờ neo đậu yêu thương.

Quê tôi thuộc vùng thượng nguồn, nằm uốn mình theo dòng Thu Bồn xanh mướt. Dải lụa Thu Bồn bao đời yên ả, gột rửa những tảo tần, lam lũ của người nông dân, tắm mát giấc mơ con của họ về một cuộc sống đủ đầy. Dòng nước hiền hòa, mơn trớn từng khúc tâm tư, cảm giác bao mệt mỏi tan biến. Niềm sung sướng vỡ òa khi ngụp lặn giữa lòng sông mẹ mãi theo tôi đến tận bây giờ.

Ngày tôi còn đi học tiểu học, đường sá cách trở, đi lại khó khăn, bà con xóm tôi muốn đi chợ Trung Phước thì phải nhờ ghe xuôi. Những chuyến ghe phiên trở thành phương tiện giao thương gần như duy nhất giữa miền xuôi và miền ngược. Đối với người lớn thế nào không rõ nhưng với lũ con trẻ chúng tôi, được đi ghe xuôi là cả một chặng hành trình với nhiều hấp dẫn. Tôi còn nhớ như in, hồi đó, hễ dịp nào được mẹ hứa dẫn đi chợ Trung Phước là y như rằng đêm đó không ngủ được. Lòng dạ nôn nao, cứ thao thức trông cho trời nhanh sáng. Ghe phiên thuở ấy giống như xe buýt bây giờ, chạy đúng lịch trình, đúng phiên và trả khách đúng bến, đúng giờ. Những mặt hàng nông thổ sản từ thượng nguồn theo ghe dọc xuống như chuối, mít, chè, khoai lang, dầu rái, củi đun… Còn những chuyến hàng ngược con nước lại mang hàng hóa từ dưới xuôi về với muối, mắm, tôm khô, cá khô, hàng tạp hóa, thuốc y dược… Từng bến chợ tấp nập mua bán dọc theo bờ sông. Bến ở bên làng, làng gì bến nấy. Nào là bến Khánh Bình, Bình Yên, Phú Gia, Tý lở,.. theo mãi đến ngược nguồn. Một nét văn hóa đậm chất sông nước in hằn trên từng con sóng nhỏ, gắn theo bao đời trên mảnh đất thân thương này. Và những cư dân vùng sông nước mang tên làng mình, bến sông quê mình làm hành trang vững chãi, ra đi vẫy vùng với đời.

Ngày ấy, lũ học trò “trên nguồn” chúng tôi lớn lên theo từng chuyến ghe phiên xuôi ngược này. Chiếc ghe cũ kỹ là phương tiện đưa chúng tôi đến với con chữ đều đặn hai chuyến đi về mỗi tuần. Mỗi mùa xoay vần đi qua, chúng tôi lớn lên, “con chữ nặng bụng”. Đến lúc phải sải cánh ước mơ, đi tìm cho mình một cuộc sống mới. Nhớ mãi mùa thu năm ấy, tôi lại theo ghe phiên vào một buổi sớm. Nhưng cảm giác bịn rịn không đành. Đó là chuyến ghe đầu tiên tôi rời xa quê hương, đi ra thành phố cho kịp buổi nhập học. Chân bước lên ghe, đầu ngoái nhìn về làng quê, bờ tre, bến nước con đò. Muốn ôm tất cả quê hương đất mẹ vào lòng mình, muốn hôn lên từng bãi bờ những ngày thân ái. Ghe chạy qua eo cổ cò, hình ảnh mẹ vẫy tay chào nhạt nhòa và khuất dần trong sương sớm. Trên tay vẫn ấm gói xôi lạc mẹ dậy chuẩn bị từ lúc gà gáy để con lót dạ đi đường. Đó là chuyến đi xa quê đầu tiên trong đời của tôi, những nỗi niềm còn thổn thức như mới hôm qua.

Bến quê - neo đậu những yêu thương
Nguồn: Internet

Với tôi, sông còn là nhịp cầu nối đôi bờ quê cha và quê mẹ. Vẫn còn đâu đó trong trái tim tôi giọng ru êm ái của mẹ trầm bổng cùng nhịp sóng xô bên bến sông ngày cũ. Những khúc hát ru à ơi ngọt lịm giữa mông mênh hai miền quê ấy. Quê cha tôi là làng Bình Yên, xung quanh bao bọc bởi lũy tre xanh soi mình xuống dòng Thu Bồn thơ mộng. Nơi ấy có thác Cổ Cò ngày đêm réo rắt tiếng tơ lòng và bãi Bà kiêu sa, lấp loáng dưới nắng. Bãi Bà là nơi mẹ trao cho cha chiếc khăn tay làm tin ngày cha đi bộ đội, khơi trào một tình yêu cháy bỏng. Để khi chiến thắng trở về, tình yêu ấy đơm hoa kết trái, dìu dắt cha mẹ đi qua bao tháng ngày gian khó, cơ cực để sinh dưỡng đàn con trưởng thành. Bãi cát mênh mông trải dài theo bao phận người. Đó cũng là nơi in hằn dấu chân lũ học trò đầy mộng tưởng ngày hai buổi đến trường. Trường làng tôi nằm bên kia sông, sau rặng tre lửng lờ soi bóng nước. Một chiếc đò ngang, một bến sông yên bình, một cánh đồng rì rào tiếng ngô chen lẫn tiếng chim đã dệt nên tuổi thơ tôi yên bình, và tràn ngập niềm vui.

Chiều nay, tôi về đứng bên dòng sông quê. Từ cầu treo Quế Lâm đưa mắt xuôi dòng, thu vào tầm mắt những Tý, Sé, Dùi Chiêng,… Dòng sông Thu lượn lờ chảy tạo nên ở đôi bờ những làng mạc ven sông yên bình, lắng đọng nét đẹp êm ả chốn thôn quê. Cảnh sắc thiên nhiên thơ mộng thấp thoáng mộng bình yên, nhấn nhá trên bức tranh thủy mặc ấy là những vệt khói từ những bếp lửa trên các con đò. Làng vạn chài trên sông nay thưa thớt hẳn, chỉ còn vài con đò bạc thếch, lặng lẽ theo thời gian. Nhiều lúc tôi mông lung tự hỏi vì sao vẫn còn những con đò “nặng lòng” với dòng sông này đến thế. Giữa dòng nước biếc xanh, tôi ngước nhìn hai bên bờ sông, hít thở không khí mát lành giữa trời mây bao la. Dòng sông mẹ ấp ôm, nuôi dưỡng bao thế hệ cư dân đôi bờ, chảy dài theo mỗi nhịp sống, mỗi phận người. Phải chăng vì thế mà bao người vẫn gắn bó với dòng sông như một phần máu thịt đời mình? Phận đò cũng như phận người thầm lặng cất giấu một sức sống kỳ lạ được lưu truyền mạnh mẽ tưởng như không bao giờ mai một.

Trời chạng vạng, ánh sáng cuối ngày loang lỗ, nhá nhem mặt người. Con gió lùa chút hơi nước đùa bỡn trên từng thớ thịt. Tôi tự hỏi, đã bao lâu rồi mình bỏ quên những bến bờ lắng đọng yêu thương, bỏ quên bến quê neo đậu tuổi thơ và neo đậu chính tâm thức của mình? Sông mặc nhiên chảy, đời mặc nhiên trôi, bao phận người vẫn phải lớn lên và cuốn theo nhịp sống của thời cuộc. Nhưng dẫu qua bao thăng trầm, bến quê vẫn là nơi để tâm hồn mình trở về bản chất thánh thiện, trong trẻo, đi vào đời bằng những dịu êm ngọt ngào. Để ta được trẻ lại – như thời ấu thơ.

Xã hội ngày càng phát triển, miền quê ngày ấy chuyển mình từng ngày, đường sá thông thương. Và ghe phiên phủ bụi thời gian, trở thành một miền ký ức của thế hệ 8X chúng tôi. Người xưa bỏ ghe, bỏ bến, bỏ phiên lên bờ, mưu sinh bằng nhiều nghề khác nhau. Đến nay chỉ còn vỏn vẹn một phiên ghe duy nhất xuôi ngược mỗi ngày, chở hàng hóa là chủ yếu, theo lộ trình Phú Thuận đến Hòn Kẽm và ngược lại.

Thời gian biền biệt trôi, ngoảnh mặt lại thấy mình bị cuốn theo những lo toan, xô bồ của cuộc sống mà chẳng hay. Đứa con tha hương lâu ngày có dịp trở về, lòng ngẩn ngơ theo sợi khói mong manh bay lên – chiều hoàng hôn đỏ ối. Và hạnh phúc xiết bao khi còn được thấy dáng mẹ cặm cụi thổi nấu cho bữa cơm quê. Để mâm cơm chiều vừa ăn vừa hít hà mùi khói len trong từng hạt cơm gạo mùa. Để thấy lòng mình nhẹ nhàng đong đưa theo từng con nước, như mỗi phiên ghe hằng ngày rong ruổi hết bến này lại bờ khác. Để bến quê neo đậu tâm thức của mình mà tưởng như đã đánh rơi đâu đó trong nhịp sống vội vàng ngoài kia,…

Tác giả: Tâm Lê

Nguồn tin: Đài TT-TH Nông Sơn


[Trở về]

Các tin cũ hơn:

ĐĂNG NHẬP

Tài khoản  
 
Tên Video
No records to display.








Bản quyền Ủy ban nhân dân huyện Nông Sơn
Giấy phép số: 07/GP-TTĐT cấp ngày 29/9/2017
Địa chỉ: Thôn Trung Hạ, xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, Tỉnh Quảng Nam.
Điện thoại: 0235 3650 888 - Fax: 02353 650 557
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)